Một hôm, anh mù đi thăm bạn, sau khi chuyện trò, trời đã tối. Người bạn thắp đèn cho anh cầm đi về. Anh cười bảo: "Tôi mù, ban ngày cũng như ban đêm, cần gì đèn!" Bạn bảo: "Sợ khi anh đi đường lỡ người ta không thấy, đụng vào anh, cầm đèn cốt để soi người ta." Anh mù ra về, tay cầm đèn, yên trí rằng mọi việc sẽ an toàn.

70cauchuyenanhmua dark 886853 1280

Đi được một đoạn, ai đó đi ngược chiều đụng vào người của anh rất mạnh, hất anh té nhào. Giận quá, anh không tiếc lời nhiếc mắng người ấy, rồi nói: "Bộ mù hay sao, không thấy người ta cầm đèn mà còn đụng vào?" Người kia cũng té, lồm cồm ngồi dậy, nhẹ nhàng nói: "Dạ, tôi xin lỗi, nhưng chiếc đèn của ông đã tắt từ lúc nào rồi!"

 

Suy Gẫm

Cầm đèn để soi người khác, là một ý tưởng ngộ nghĩnh, nhưng vì người cầm đèn bị mù. Trong lãnh vực thuộc linh, điều nầy khó được chấp nhận. Người có Chúa phải là "sự sáng của thế gian" và phải "soi sự sáng ấy trước mặt người ta." (Ma-thi-ơ 5:14, 16). Điểm lý thú của câu chuyện, là người mù không nhận ra đèn mình đã tắt, lại trách kẻ khác là mù! Đôi lúc con người cũng bị lầm lạc như thế. Họ không nhận ra sự sai lầm của mình, cố chấp và bảo thủ, đổ lỗi cho người khác. Một tâm hồn có Chúa sẽ được thay đổi từ "tấm lòng bằng đá để nhận lấy lòng bằng thịt" (Êxêchiên 36:26) tức là sự mềm mại nhận thức tội lỗi của mình, mềm mại đón nhận sự dạy dỗ của Chúa và mềm mại trong đối xử với người khác. Không thấy được mình, là một hiểm họa trong đời sống thuộc linh.

Đèn mình đã tắt mà tưởng còn sáng, việc mình là xấu mà tưởng là tốt, đi trong sai lầm mà tưởng là đúng, làm hại cho người lại tưởng là lợi ích v.v… thì thật nguy ngập biết bao! Những người như thế lại cứ thường trách móc hết người nầy đến người khác, hết việc nầy đến việc kia! Như kẻ ‘thấy cái rác trong mắt người mà không thấy cây đà trong mắt mình.’ (Ma-thi-ơ 7:3)

Bước đầu tiên của sự trưởng thành trong đức tin là phải nhìn thấy chính mình dưới ánh sáng của Lời Chúa. Từ đó, chúng ta sẽ không lệch lạc trong tất cả những nhận định về người chung quanh.

"Vậy thì, ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã. [1 Cô-rinh-tô 10:12]"

Vậy thì, ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã. [1 Côrinhtô 10:12]


Bình luận  

# Quang Harvest 37:14 03-03-2016
Cầm đèn để soi người khác, là một ý tưởng ngộ nghĩnh, nhưng vì người cầm đèn bị mù. Trong lãnh vực thuộc linh, điều nầy khó được chấp nhận. Người có Chúa phải là "sự sáng của thế gian" và phải "soi sự sáng ấy trước mặt người ta." (Ma-thi-ơ 5:14, 16). Điểm lý thú của câu chuyện, là người mù không nhận ra đèn mình đã tắt, lại trách kẻ khác là mù! Đôi lúc con người cũng bị lầm lạc như thế. Họ không nhận ra sự sai lầm của mình, cố chấp và bảo thủ, đổ lỗi cho người khác. Một tâm hồn có Chúa sẽ được thay đổi từ "tấm lòng bằng đá để nhận lấy lòng bằng thịt" (Êxêchiên 36:26) tức là sự mềm mại nhận thức tội lỗi của mình, mềm mại đón nhận sự dạy dỗ của Chúa và mềm mại trong đối xử với người khác. Không thấy được mình, là một hiểm họa trong đời sống thuộc linh.
Trả lời | Trả lời với trích dẫn | Trích dẫn

Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

09730272
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
18485
22532
41017
157138
434272
8527131
9730272

20-08-2019 18:26:40

Đang Trực Tuyến

Đang có 675 khách và không thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com