Chương 1: Nâng Mức Độ Mong Đợi Lên

Người Dạy: Joyce Meyer | Dịch giả: Ngô Minh Hòa | Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | www.quangharvest.com

Hãy trông đợi sự cứu giúp của Chúa, hãy vững chí, can đảm và chờ đợi Ngài tiếp cứu.

Thi Thiên 27:14

“Lòng mong đợi tột đỉnh là chìa khóa cho mọi vấn đề.”

—Sam Walton

Hãy để tôi kể cho bạn một câu chuyện về một người phụ nữ tên Betty. Cô là một tín hữu. Cô đọc Kinh Thánh đều đặn. Betty làm tình nguyện bằng cách phát chăn cho người vô gia cư một tháng một lần. Betty có vẻ là người rất tốt phải không nào?

JoyceMeyerThapSang1280x720

Có một điều mà bạn cần biết về Betty: Bạn bè gọi cô là “Betty Tin Dữ” khi không có mặt cô. Họ cảm thấy kinh khủng về biệt danh của cô, công bằng mà nói, cô đã tự gán cho mình biệt danh đó; cô là mẫu người lúc nào cũng mong đợi và tiên đoán có điều tồi tệ nào đó trong mọi hoàn cảnh. Tôi sẽ nêu cho bạn một ví dụ.

Hè năm ngoái, Betty và chồng cô (Phil Thất Bại) có một kỳ nghỉ gia đình với hai đứa con của họ (Will bất tài và Megan tầm thường). Tôi cho bạn biết Phil là một người chồng đáng yêu, Will và Megan là những đứa bé rất tuyệt vời, nhưng Betty không hy vọng gì nhiều ở họ. Cô cũng không trông đợi nhiều ở họ. Cô là loại người luôn giả định điều tồi tệ nhất, nên họ mới có biệt danh như thế.

Nhiều tháng trước đây, Phil và Betty lên kế hoạch nghỉ hè một tuần tại một địa điểm du lịch nổi tiếng, nhưng khi càng giáp ngày đi, Betty biết đó sẽ là một thảm họa. Lúc đang lái xe 300 dặm tới điểm du lịch, Betty cứ phàn nàn, “Đây là một ý tồi. Đường tới công viên để vui chơi chắc xa quá. Em nghĩ khách sạn không được tốt như quảng cáo. Em cá là sẽ có mưa cả tuần.” Phil và mấy đứa cố trấn an Betty rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa - họ có thể làm điều tốt nhất trong mọi hoàn cảnh - nhưng tâm tính chua chát của Betty không hề thay đổi. Tội nghiệp Phil, Will và Megan...lái xe 300 dặm mà cứ như hành trình cực nhọc 1000 dặm vậy.

Thật không ngoa khi nói kỳ nghỉ xảy ra ở mức đúng như Betty mong đợi. Các con đường tại công viên nước xa hơn bình thường một chút. Phil, Will và Megan không bận tâm - đường dài cho họ thêm chút thời gian để vui vẻ với nhau và lên kế hoạch tiếp theo sẽ chơi trò nào - nhưng Betty thì rất buồn. “Mình biết thế nào chuyện này cũng xảy ra,” cô cằn nhằn.

Nhà hàng họ chọn ăn tối đêm đầu tiên cũng không có hoàn hảo. Cô bồi bàn cho Phil và Betty biết là nước ngọt mà họ yêu cầu đã hết. Phil chọn đồ uống khác; Betty chọn thái độ chán nản. Cô thở dài, “Thật không thể tin nổi!” Điều khiến cô “tức nước vỡ bờ” chính là phòng khách sạn. Khi gia đình đã ổn định phòng ốc để nghỉ đêm, họ phát hiện TV không hoạt động. “Tôi biết, tôi biết, tôi biết mà!” Betty bực tức, càu nhàu. “Tôi biết là khách sạn này không tốt mà.” Phil gọi cho tiếp tân, và bảo trì nhanh chóng đem một cái TV mới lên, nhưng lòng cô đã bị thương tổn.

Betty Tin Dữ có chuyến du lịch tin dữ...đây chính là điều cô đã mong đợi.


Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

07528595
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
10574
12281
33864
92480
325001
6625057
7528595

24-04-2019 15:50:01

Đang Trực Tuyến

Đang có 497 khách và không thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com