CHÚA JESUS CỦA NGÀY NAY

Paul Yonggi Cho - Sống Thành Công

Kinh thánh: Giăng 11:21-27
Kinh thánh dạy chúng ta trong Hêbơrơ 13:8 rằng: “Đức Chúa Giê-xu Christ hôm qua ngày nay và cho đến đời đời không hề thay đổi, Kinh thánh cũng nói rằng nơi nào có hai ba người nhóm lại nhân danh Chúa thì ở giữa. Vâng Chúa Giê-xu Christ đang ở với chúng ta.

Ở Đông phương có một tôn giáo tên là Lão giáo. Lão giáo dạy rằng vì Đức Chúa Trời là Đấng tuyệt hảo, tuyệt thánh và tuyệt diệu nên Ngài phải xa cách con người hàng triệu triệu dặm. Đây là quan niệm sai lầm về Đức Chúa Trời của chúng ta. Kinh thánh dạy rằng Đức Chúa Trời là sự yêu thương. Tình thương không chỉ là sự thông cảm với người đau khổ. Đức Chúa Trời chúng ta không chỉ là Đức Chúa Trời của sự cảm thương. Tình thương là mối quan tâm hết sức với người lân cận, đến nỗi đồng hoá chính mình với nhu cầu người đó. Bạn yêu con cái của bạn nên bạn chịu khổ với chúng, cho nên bạn yêu người lân cận bạn cũng chịu khổ với họ. Đức Chúa Trời yêu thế gian này đến nỗi Ngài đã ban con một của Ngài vì cớ chúng ta.

songthanhcong11 1210x680

Giê-xu Christ là Đức Chúa Trời trở thành xác thịt ở giữa loài người. Đức Chúa Trời của chúng ta đã đến trong thế gian và trở nên nghèo hèn bởi vì Ngài muốn chúc phước cho kẻ nghèo. Ngài đã đến trong xác thịt và đã bị loại ra ngoài xã hội. Ngài đã biết sự cô đơn để Ngài có thể an ủi kẻ cô đơn. Đức Chúa Trời của chúng ta đã bị đánh bằng roi đòn trên lưng của Ngài, Ngài biết sự đau đớn bởi vì Ngài muốn xót thương người bệnh tật, đau khổ và đem sự chữa lành đến cho họ. Có bao giờ bạn nghĩ về sự kiện Đức Chúa Trời của chúng ta là một Đức Chúa Trời bị từ bỏ không? Khi Chúa Giê-xu bị treo trên cây thập tự giá Ngài la lên: “Đức Chúa Trời tôi ơi! Đức Chúa Trời tôi ơi! Sao Ngài lìa bỏ tôi!“. Nếu bạn cảm thấy bị bà con, gia đình và bạn bè bỏ thì hãy biết rằng Đức Chúa Trời của bạn, Đấng đã từng bị từ bỏ đang sẵn sàng chờ đợi bạn để kết thân.

Nếu bạn cảm thấy bị bà con, gia đình và bạn bè bỏ thì hãy biết rằng Đức Chúa Trời của bạn, Đấng đã từng bị từ bỏ đang sẵn sàng chờ đợi bạn để kết thân.

Đức Chúa Trời của chúng ta đã chết và đã sống lại bởi vì Ngài muốn ở cùng chúng ta, trải qua sự sống và sự chết. Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời yêu thương, vì thế Ngài không làm gì khác hơn là quan tâm đến bạn. Có Đức Chúa Trời ở cùng, chúng ta có thể trông mong những phép lạ. Hãy trông mong phép lạ cứu rỗi. Hãy trông mong sự chữa lành, hãy trông mong Ngài đáp ứng các nhu cầu của bạn.

Giăng 11:21-27 chép “Mathê thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Lạy Chúa, nếu Chúa có đây thì anh tôi không chết, bây giờ tôi cũng biết mọi điều Ngài sẽ xin Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời ắt ban cho. Đức Chúa Giê-xu phán rằng: Anh ngươi sẽ sống lại. Đức Chúa Giê-xu phán rằng: Ta là sự sống lại và là sự sống kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin Ta thì chẳng hề chết. Ngươi tin điều đó chăng? Người thưa rằng: Lạy Chúa tôi tin, Chúa là Đấng Christ con Đức Chúa Trời, là Đấng phải đến thế gian“.
Chúa Giê-xu yêu gia đình của Mathê, Mari và Laxarơ. Bất cứ khi nào Chúa Giê-xu lên thành Giêrusalem Ngài đều trải qua Bêthani để thăm nhà họ, vì đó là gia đình mà Chúa rất mực yêu thương.


Một ngày kia, đang khi Chúa Giê-xu thi hành chức vụ ngay bên kia sông Giôđanh, Laxarơ về nhà bị lên cơn sốt cao. Hai em của ông là Mathê và Mari sợ hãi và lập tức đưa ông lên phòng và hạ cơn sốt bằng các tấm khăn ướt. Họ xoa bóp cho ông và làm đủ mọi thứ để cứu chữa cho ông, nhưng bệnh mỗi ngày một nặng. Thầy thuốc này tới thầy thuốc khác đến khám bệnh và cho rằng vô phương cứu chữa. Hai chị em không biết phải làm gì, nhưng rồi họ nhớ tới Chúa Giê-xu và viết thư cho Ngài nói rằng “Chúa Giê-xu ơi, bạn Laxarơ yêu quý của Ngài đang đau nặng. Hãy đến cho mau“. Họ đã thuê một người chạy thơ nhanh nhất mang thơ đến bên kia sông Giôđanh. Hai chị em chắc rằng Chúa Giê-xu sẽ lập tức đến ngay và họ hy vọng chờ đợi Ngài đến. Mỗi một lần nghe bước chân ai đến họ đều nghĩ rằng Chúa Giê-xu đang đến. Tiếng gió thổi làm cánh cửa rung rinh, họ tưởng Chúa đến và chạy ra đón Ngài. Suốt cả đêm dài họ trông đợi Chúa Giê-xu sẽ đến đó bất cứ giờ phút nào, nhưng Chúa Giê-xu đã không đến và thế là người anh của họ đã chết. Dường như cả thế giới đã bị sụp đổ tan tành khi mọi hy vọng của họ tiêu tan. Thình lình cả thế giới tối sầm đối với hai chị em này. Hai chị em không còn cha mẹ, bây giờ người anh duy nhất, người mà họ yêu mến và nương tựa, đã chết. Họ cảm thấy vô vọng, và trong cơn đau thương tột cùng họ quên cả ăn và cả chăm sóc thân thể mình. Những người láng giềng thấy tình cảnh đáng thương đó, đã hiệp lại với nhau thu xếp một tang lễ và chôn Laxarơ trong một ngôi mộ.

Bốn ngày trôi qua khi có người đến nhà Mathê và Mari báo tin: “Chúa Giê-xu đang đến, Ngài đang ở ngoại ô thành phố“. Mathê vội chạy ra gặp Ngài và muốn Ngài an ủi, bà quỳ xuống trước mặt Chúa và bắt đầu khóc. Bà buồn và đau vì Đấng Christ đã không đến sớm hơn, vừa buồn bã vừa đầy xúc động, bà Mathê nói: “Lạy Chúa Giê-xu nếu 4 ngày trước mà Ngài có mặt ở đây thì anh tôi không chết“. Mathê cảm thấy một sự yên tâm biết bao khi Chúa Giê-xu có mặt, dù cho Ngài có vẻ không được vui. Cuối cùng bà nhìn thẳng vào mặt Chúa và bà có thể đọc thấy nỗi buồn trên đôi mắt của Ngài. Mathê biết rằng bà đã đưa ra lời thú nhận sai lầm Chúa Giê-xu hiện nay, nhưng bà Mathê đã nói: “Nếu Ngài có mặt ở đây 4 ngày trước thì anh tôi không chết“. Mathê xưng nhận một Chúa Giê-xu của quá khứ và bao lâu bà còn xưng nhận như thế thì Chúa Giê-xu không bao giờ có thể làm gì trong hiện tại. Đấng Christ đang đứng trước mặt Mathê, thế nhưng bà chỉ nhận Đấng Christ của 4 ngày trước đó. Đức tin nơi Đấng Christ trong quá khứ không bao giờ có thể hành động trong hiện tại. Đấng Christ đã đến để giúp đỡ và thay đổi tình thế hiện tại cho bà Mathê, vậy mà bà chỉ nghĩ đến những gì Chúa Giê-xu có thể làm 4 ngày trước đây.

Hội thánh ngày nay có cùng tình trạng như thế. Các Cơ đốc nhân đang đọc Kinh thánh của 2000 năm trước, và họ vui vẻ nói về Chúa Giê-xu của 2000 năm trước, nhưng họ không nhìn nhận Chúa Giê-xu đang ở giữa chúng ta ngày hôm nay. Bao lâu bạn còn nói đến Giê-xu Christ của năm 2000 năm trước thì Ngài không làm gì được cho bạn ngày nay. Đấng Christ là của ngày hôm nay, Ngài đang ở giữa chúng ta và Ngài phán: “Ta không để các ngươi mồ côi đâu“. Đức Chúa Giê-xu Christ đang ở giữa chúng ta bằng quyền năng của Đức Thánh Linh ngay hôm nay. Nhiều người hỏi: “Vậy thì sao hiện nay chúng ta không thấy phép lạ!“. Đó là bởi vì họ nhìn nhận Chúa Giê-xu của 4 ngày trước đó, thì ngày nay cũng vậy chúng ta chỉ nhìn nhận Chúa Giê-xu của quá khứ. Một Đấng Christ của lịch sử không thể làm phép lạ cho ngày nay, nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, Chúa Giê-xu của tôi là Chúa Giê-xu bây giờ, của NGÀY NAY. Bây giờ Ngài đang ở giữa chúng ta, Ngài đang ở với bạn bây giờ đây, Ngài yêu bạn bây giờ đây và Ngài sẽ tha tội cho bạn ngay bây giờ đây.

Hai mươi năm trước tôi là một người sắp chết. Ngay sau khi chiến tranh Triều Tiên tôi bị lao phổi nguy kịch. Khi tôi đến bác sĩ, ông ta chụp quang tuyến bộ ngực của tôi và đã đưa ra lời phán quyết. Tôi đã mất tất cả phần giữa của buồng phổi bên phải, buồng phổi bên trái của tôi bị bệnh lao ăn nát ăn giống như tổ ong. Tim của tôi nở quá to đến nỗi không thể bơm máu bình thường. Bác sĩ bảo tôi là tôi chỉ có ba hay nhiều nhất là bốn tháng nữa để sống. Rồi ông nói: “Anh thanh niên ơi, đừng cảm thấy buồn nữa, vì đời người không quá 1oo năm đâu“. Anh bây giờ đang ở tuổi 18 và trong vòng 50 năm nữa chúng ta đều ở chung dưới phần mộ“. Nhưng loại giải thích triết lý đó không an ủi tôi chút nào cả. Tôi ra khỏi phòng mạch trong tuyệt vọng và tôi về nhà chờ chết. Hãy nói chuyện về cô đơn tôi đã nếm mùi cô đơn cay đắng. Tôi không có một chút hy vọng và gia đình tôi, bạn bè tôi tất cả đều bỏ tôi một mình chờ chết.
Cho đến lúc này tôi vẫn là một phật tử trung thành. Tôi thường xuyên viếng chùa và hầu như mỗi buổi sáng mai tôi đều suy niệm và cầu xin Đức Phật. Tôi đã cố gắng mọi cách để tìm sự bình an trong lòng, nhưng khi tôi tự thấy mình đang chết dần tôi nhận thấy linh hồn tôi không còn gì bình an cả. Tôi khốn khổ, dơ dáy và tôi biết rằng tôi chưa sẵn sàng để chết. Tất cả tôn giáo đã không cho tôi được điều gì cả. Trong cơn tuyệt vọng tôi khởi sự cầu nguyện tha thiết hơn với Đức Phật, nhưng tôi tất cả những điều đó vẫn còn lưu lại trong trí tôi và không có điều gì xảy ra cho linh hồn tôi. Cuối cùng trong cơn tuyệt vọng tôi đã từ bỏ đức tin nơi Phật và tôi bắt đầu kêu cầu vị thượng đế không biết trong vụ trụ: “Lạy thượng đế, nếu Ngài có mặt trong vũ trụ này, xin hãy đến giúp con“.


Một vài ngày sau, Đức Chúa Trời sai sứ giả của Ngài đến, khi sứ giả đến tôi không nhận ra cô ta là sứ giả của Đức Chúa Trời. Một nữ sinh trung học đến nhà tôi mang theo cuốn Kinh thánh và bắt đầu làm chứng cho tôi về Đấng Christ. Câu chuyện của cô đối với tôi thật là điên rồ. Cô nói về sự giáng sinh bởi nữ đồng trinh Mari của Đấng Christ và bởi vì giống như câu chuyện thần tiên nên tôi không để ý đến cô ta. Ngày hôm đó khi cô ta đi rồi, tôi nói “Mô Phật, xin đừng để cô ta đến nữa“. Nhưng buổi chiều hôm sau đúng vào giờ ấy cô ta trở lại, và ngày kế tiếp cũng vậy (khi người trẻ đẫy dẫy Đức Thánh Linh họ rất kiên trì). Hơn sáu ngày cô cứ đến và tôi chán cô đến nỗi và tôi đã ghét thấy mặt cô. Một ngày kia tôi nổi giận với cô nhưng cô chỉ quỳ gối xuống và bắt đầu cầu nguyện. Cô ấy kêu cầu cho linh hồn tôi và khi nhìn mặt cô tôi thấy nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô. Chính khi thấy những giọt nước mắt, tôi, lòng tôi đã tan chảy. Như thế thông thường vài giọt nước mắt còn lớn tiếng hơn những lời hùng biện. Tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp trong linh hồn tôi và tôi thấy nơi cô gái tình yêu của Chúa Giê-xu Christ, sự khác biệt giữa Cơ đốc giáo và Phật giáo. Tôi vẫn chưa chắc tôi được lên thiên đàng hay đi xuống địa ngục nhưng tôi bị thuyết phục bởi tình yêu và sự thương xót của cô gái và vì thế tôi đã nói: “Cô gái trẻ ơi đừng khóc nữa. Tôi cảm ơn tình yêu và sự quan tâm của cô và ít ra tôi có thể đem lại niềm vui cho cô trước khi tôi chết. Tôi muốn trở thành một tín đồ Đấng Christ vì cô“. Cô gái quá vui mùng đến nỗi cô bắt đầu la lên ngợi khen Chúa.
Cô gái cho tôi cuốn Kinh thánh của cô và nói rằng: Thưa ông cuốn Kinh thánh này chứa đựng lời của sự sống. Xin ông hãy đọc Kinh thánh. Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với Kinh thánh và tôi mở ra sách Sáng thế ký. Cô gái nắm lấy cuốn Kinh thánh khỏi tay tôi, nên tôi bắt đầu đọc từ Mathiơ bởi vì nếu khởi đầu từ Sáng thế ký tôi không đủ thời gian đọc hết đến sách Khải huyền. Cô mở sách Mathiơ và trao cho tôi. Tôi trông mong đọc được các lời dạy triết lý, đạo đức. Tôi bị xúc động nên tôi đọc “Abraham sanh Ysác, Ysác sanh Gia cốp, Gia cốp sanh Giuđa.. .. ở đây tôi đang sắp chết mà cô gái lại bảo tôi đọc những chuyện sanh sản này khiến tôi càng thất vọng. Lối đọc tên cổ sao mà khó quá khiến tôi để sách xuống và la lớn “Tôi không thể đọc loại sách này. Nó gống như đọc cuốn điện thoại niên giám“. Cô gái chỉ nhìn tôi và nhắc nhở: "Thưa ông, ông có phàn nàn vì một con cá có xương không?" Khi tôi trả lôi: Dĩ nhiên là không. Tôi chỉ việc rút xương ra và ăn thịt cá. Cô gái nói với tôi là Kinh thánh có nhiều xương và tôi phải rút ra để ăn thịt. Đó là lời khuyên vĩ đại.

Khi tôi đọc Kinh thánh, cho dù trí óc duy lý của tôi phản đối, nhưng lòng tôi mở ra và vươn tới. Lúc đó tôi cần một người nào đó lớn hơn là y khoa, lớn hơn là triết lý, lớn hơn là tôn giáo, lớn hơn là tình người. Tôi không tìm thấy những điều đó trong Kinh thánh nhưng tôi đã tìm thấy Chúa Giê-xu Christ, con của Đức Chúa Trời, trong thân vị con người. Ngài yêu tội nhân nhưng ghét tội lỗi. Ngài ghét bệnh tật nhưng yêu bệnh nhân. Ngài là kẻ thù của Satan nhưng Ngài yêu và giúp đỡ những người bị quỷ ám. Trong khi đọc Kinh thánh tôi đã tìm thấy Chúa Giê-xu không phải là một kẻ thù của nhân loại nhưng Ngài đã đến để tiêu diệt tội lỗi, bệnh tật và Ma quỷ. Ngài đến để giúp đỡ nhân loại. Trong Chúa Giê-xu Christ tôi đã bắt đầu thấy niềm hy vọng tươi đẹp, đặc biệt là khi tôi đọc đến chỗ Đấng Christ chết thế chỗ cho tôi trên thập tự giá. Ôi, tôi muốn được cứu rỗi biết dường bao nhưng tôi không biết phải làm thế nào.

Cô gái trẻ không hề trở lại nữa nên tôi đã kêu gào “Ôi Đức Chúa Trời, con muốn được cứu rỗi nhưng bây giờ con không thể đi nhà thờ được. Làm thế nào để con có thể được cứu?. Rồi tôi nghe một tiếng nói nhỏ nhẹ vang lên “Con đã từng đọc Kinh cầu nguyện với Đức Phật phải không? Tại sao con không kêu cầu Chúa Giê-xu Christ?“
Thế là tôi đã quỳ gối xuống và cầu nguyện: “Thưa ông Giê-xu Christ, xin làm ơn đến trong lòng tôi và giúp đỡ tôi, thì ông sẽ được lợi lớn từ nơi tôi“. (Tôi đã dổn Ngài đến chỗ phải trả lời cho tôi). Nhưng tôi đã chân thành cầu nguyện và sau khi cầu nguyện có cái gì đó xảy ra trong linh hồn tôi. Từ trong nơi sâu thẳm lòng tôi một sự bình an kỳ diệu từ trên giáng xuống và bắt đầu lan ra. Một cảm giác ấm áp bắt đầu chiếm ngự tim tôi, đến với bộ có tôi và làm an nghỉ tâm trí sợ hãi của tôi. Hơn 10 năm tôi đã kêu cầu và suy gẫm với Đức Phật nhưng tất cả những sự suy gẫm và tất cả sự “bình an“ đó đều là một thủ đoạn của con người, đem lại sự bình an tạm bợ có tính cách tâm lý mà thôi, nhưng khi tôi kêu cầu danh Giê-xu Christ thì một sự bình an siêu nhiên bắt đầu tràn ngập trên tôi và tôi bắt đầu nhận thấy tôi được tự do thoát khỏi sự sợ hãi. Cảm giác khốn khổ đã được cất bổng đi và mọi mặc cảm tội lỗi đã rời xa tôi. Tôi biết rằng tôi đã được Chúa Giê-xu tiếp nhận, tôi không cần ai đến thuyết phục tôi rằng tôi đã được cứu bởi vì tôi biết tôi đã được kinh nghiệm sự cứu rỗi.
Sự cứu rỗi là thật. Sự cứu rỗi còn hơn là tôn giáo và càng hơn những giáo nghi lễ lộc. Đó là một kinh nghiệm mà tôi biết tôi đã được cứu. Tôi nhảy lên và tôi muốn hát, nhưng ở Phật Giáo tôi không có sự cứu rỗi và cũng không có những bài hát hay là âm thanh vui mừng. Trong Phật Giáo chỉ có kinh kêu ê a, rồi sau khi đọc kinh là hết, cảm giác ma quái vẫn còn. Nhưng trong Chúa Giê-xu Christ khi bạn ca hát, sự vinh hiển Ngài tràn ngập linh hồn bạn. Tôi muốn diễn tả nguồn cảm hứng phấn khởi bằng nhạc nhưng tôi chưa biết đến một bài thánh ca Cơ đốc nào. Điều duy nhất tôi có thể nói là: “Ô, một điều gì đó đã xảy ra“. Qua kinh nghiệm này tôi đã trở thành người như tôi đang có ngày nay.


Nếu Đấng Christ đã là Đấng Christ của 2000 năm trước thì tôi đã phải xuống mộ 18 năm về trước. Mọi người đã từ bỏ tôi nhưng Đấng Christ đã đến giúp đỡ tôi. Bây giờ tôi đã được cứu, tôi đã được chữa lành, tôi đã được đầy dẫy Đức Thánh Linh và tôi đã được Chúa dùng. Hãy nhận thức về Chúa Giê-xu Christ ngày nay, đừng nói về Đấng Christ của 2000 năm trước. Tình yêu của Đức Chúa Trời đang nói với bạn bây giờ đây. Đức Chúa Trời muốn cất sự đau khổ của bạn ngay bây giờ.
Mathê xúc động khi thấy Đấng Christ buồn bã vì cớ lời nói của mình. Tôi thích cách bà thay đổi cách xưng nhận: “Thưa Chúa Giê-xu, ngay giờ này đây, nếu Ngài cầu xin bất cứ điều gì với Đức Chúa Cha, Đức Chúa Trời sẽ nhậm lời Ngài“. Chúa Giê-xu rất vui mừng khi nghe bà xưng nhận với Chúa Giê-xu của hiện tại vì rồi Ngài biết Ngài có thể làm gì. Vì vậy, Ngài phán: “Bây giờ anh ngươi sẽ sống lại“. Nhưng Mathê vẫn không thể hiểu lời hứa đó. Giống nhữ nhiều người, bà không nhận thức đủ về Chúa Giê-xu của hiện tại. Nếu chúng ta nhận thức về Chúa Giê-xu hiện tại chúng ta sẽ mong đợi phép lạ ngay bây giờ.
Mathê trả lời: “Vâng, thưa Chúa anh tôi sẽ sống lại trong ngày cuối cùng“. Bây giờ bà Mathê lại đẩy Chúa Giê-xu đến tương lai. Trước tiên Mathê đẩy Chúa Giê-xu vào quá khứ, rồi bà lại đẩy Chúa Giê-xu vào tương lai. Đấng Christ không có chỗ trong hiện tại. Vì vậy Chúa Giê-xu đã phán: “Bây giờ sự sống lại là sự sống. Nhưng Mathê nói lên bằng câu trả lời hoàn toàn khác lạ. “Vâng, tôi biết Ngài là Đấng Christ con Đức Chúa Trời“. Đến câu này Đấng Christ hoàn toàn thất vọng với bà Mathê. Bà đã hoàn toàn thất bại trước mặt Đấng Christ. Ngài không thể xử dụng được Mathê nên Ngài bảo bà hãy trở về nhà gọi em gái Mari. Chúa Giê-xu tin rằng Mari sẽ dành cho Ngài lời xưng nhận đúng đắn. Vì Mari là học sinh Kinh thánh trung tín và thường ngồi học dưới chân Chúa. Ngài chắc rằng Mari sẽ đến và nhìn nhận Ngài là Giê-xu của ngày nay.
Mathê vội chạy về nhà và gọi: “Mari, Đấng Christ muốn gặp em, Đấng Christ muốn gặp em“. Mari nhẹ nhàng ra nơi Chúa ở. Đấng Christ đã đứng chờ, mong bà đến dành cho lời xưng nhận Giê-xu Christ của ngày nay, của hiện tại, nhưng Mari đã đến, quỳ gối xuống và nói “Nếu Ngài ở đây bốn ngày trước thì anh tôi không chết“. Tấm lòng của Đấng Christ đã tan vỡ.

Bạn có phải cũng là loại Cơ đốc nhân này không? Bạn chỉ nhìn nhận Chúa Giê-xu của quá khứ và của tương lai mà thôi phải không. Nếu bạn không nhìn nhận Chúa Giê-xu của hiện tại, của ngày nay thì bạn đang làm vỡ quả tim của Ngài. Chúng ta đang là tội nhân, Ma quỷ đang làm việc ngay bây giờ! Chúng ta bây giờ đang có sự sợ hãi và tinh thần bất an! Chúa Giê-xu muôn giúp đỡ chúng ta bây giờ. Nhưng người ta hay đẩy Ngài về quá khứ hay tương lai. Đó là lý do ngày nay nhà thờ trống trải. Thanh niên không chỉ muốn lắng nghe thần học. Thanh niên đang muốn có một Giê-xu sống. Chúa Giê-xu của chúng ta đang sống và Ngài sắp cứu bạn, Ngài sắp đem thiên đàng xuống đến với bạn, bởi vì Ngài đang ở với bạn bây giờ.
Đấng Christ tan vỡ tâm linh khi Ngài phán: “Anh của ngươi nằm ở đâu?“. Hai chị em đang khóc và những người Do thái đang cười còn Chúa Giê-xu thổn thức trong tâm linh và Ngài khóc vì cớ tình trạng đáng thương của những Cơ đốc nhân vô tín. Bạn đang làm cho Chúa Giê-xu khóc bao lâu nữa?. Chúa Giê-xu đang vui khi bạn đang đứng trước mặt Ngài hay Ngài đang khóc? Nếu bạn sống trong sự vô tín của bạn, nếu bạn khốn khổ trong nan đề của bạn, thì người đời sẽ cười các bạn và những người vô tín sẽ chế nhạo các bạn và nói rằng “Đức Chúa Trời của anh ở đâu?“. Sự vô tín khiến Chúa Giê-xu khóc nhưng sự tin tưởng khiến Ngài vui lòng.
Chúa Giê-xu phán với những người đứng tại đó: “Chúng ta hãy đi đến mộ“. Khi họ đang đứng trước cửa mộ Chúa Giê-xu chỉ tay vào Mathê và nói: “Hãy dời tảng đá đi“. Mathê nhìn những người Do thái, họ nói với bà là đừng dời tảng đá đi vì Laxarơ đã chết 4 ngày rồi và bây giờ đã có mùi. Vì thế Mathê nhìn Chúa Giê-xu và nói: “Thưa Chúa Giê-xu bây giờ anh ấy đã có mùi hôi“. Rồi Chúa Giê-xu phán: “Mathê, ta há không nói với ngươi rằng nếu ngươi tin sẽ thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời sao?“. Mathê đang ở trong tình cảnh khó xử, người Do thái yêu cầu bà đừng lăn tảng đá, nhưng Đấng Christ lại bảo bà làm chính việc đó. Mathê và Mari đứng ở chỗ không biết quyết định thế nào. Họ đi theo người Do thái hay họ phải tin những lời của Đấng Christ.

Bạn đang đối diện với các quyết đinh từng giây phút. Người ta nói rằng thời đại phép lạ đã qua trong quá khứ, nhưng Chúa Giê-xu phán rằng thời kỳ của phép lạ là ngày nay. Người thế gian nói rằng nan đề của bạn đã hư hỏng và có mùi hôi, nhưng Chúa Giê-xu phán rằng nan đề của bạn có thể giải quyết. Thế gian nói rằng: “Đừng tin điều ngu xuẩn đó“, nhưng Chúa Giê-xu phán “Hãy tin thì sẽ thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời“. Bạn đang đứng trước chỗ phải quyết định, bạn phải làm một trong hai điều. Bạn đi đường nào tới vô tín hay tới đức tin, tới tuyệt vọng hay tới những phép lạ? Nếu bạn lựa chọn đúng, Đấng Christ sẽ hành động. Đấng Christ sẽ không bao giờ làm việc cho đến khi bạn đi đến quyết định đúng đắn. Hai chị em này đã hoang mang và không biết phải làm gì. Cuối cùng họ đã quyết đinh đứng về phía Chúa Giê-xu Christ. Khi bạn đứng về phía Chúa Giê-xu Christ, người ta sẽ cười các bạn, nhưng đừng sợ vì Đấng Christ toàn năng đang ở với bạn.

Nếu bạn lựa chọn đúng, Đấng Christ sẽ hành động. Đấng Christ sẽ không bao giờ làm việc cho đến khi bạn đi đến quyết định đúng đắn. Hai chị em này đã hoang mang và không biết phải làm gì. Cuối cùng họ đã quyết đinh đứng về phía Chúa Giê-xu Christ. Khi bạn đứng về phía Chúa Giê-xu Christ, người ta sẽ cười các bạn, nhưng đừng sợ vì Đấng Christ toàn năng đang ở với bạn.

Rồi hai chị em này đã cô gắng lăn tảng đá đi. Đức tin không có việc làm thì chết. Đấng Christ đã không giúp họ lăn tảng đá, những người vô tín Do thái đã không giúp họ lan tảng đá đi. Hai chị êm yếu đuối này đã mất ngủ 4 ngày qua và rõ ràng trong cơn buồn bã họ đã kiệt sức, nhưng Đấng Christ yêu cầu họ lăn tảng đá đó ra. Đức tin không có việc làm thì đức tin chết.

Một ngày kia trong khi đọc báo, tôi thấy một hình ảnh một bà đang kêu gào khóc than vì bà có đứa con trai đang sắp chết vì bệnh tim. Chính phủ Mỹ đã đưa cậu ta đến Hoa Kỳ để giải phẫu tim, nhưng vì tình trạng tim của cậu không chữa được nên người ta không chịu giải phẫu họ trả cậu về Đại Hàn để chờ chết. Khi tôi đọc về người mẹ đau lòng này, tôi sai mời bà ta đến văn phòng của tôi. Khi bà đến tôi nói: “Tôi có một vị bác sĩ rất tài giỏi, thực ra Ngài còn tài giỏi hơn các bác sĩ ở Mỹ rất nhiều và nếu bà đến nhà thờ tôi vào sáng Chúa nhật, tôi sẽ giới thiệu Ngài cho bà“. Có vẻ nghi ngờ bà trả lời: “Ông có nói thực không? Tôi nói dĩ nhiên, hãy mang đứa con trai của bà theo với bà và chúng tôi sẽ giới thiệu cậu ta với bác sĩ“. Chúa nhật kế đó, bà đang ngồi trong nhà thờ nghe tôi giảng về Chúa Giê-xu Christ. Sau bài giảng, Đức Chúa Trời đã bày tỏ cho tôi một khải tượng. Tôi thấy cậu bé hoàn toàn khoẻ mạnh, cậu ta đã đứng dậy và đang chạy. Cậu bé này quá yếu ớt đến nỗi không đứng dậy nổi nên tôi hơi sợ. Tôi phải quyết định và tôi đã quyết định đứng về phía Chúa Giê-xu (vào sáng Chúa nhật chúng tôi có độ 10000 người trong Hội thánh). Tôi chỉ tay về phía cậu bé trai và nói: “Nhân danh Chúa Giê-xu Christ cậu phải đứng dậy nhảy lên và chạy đi“. Cậu ta đã không nghe tôi nói và mẹ cậu la lớn: “Không không nó không thể đứng dậy được. Ngay cả các bác sĩ Mỹ cũng đã không thể chữa cho nó được“. Tất cả Hội thánh đang nhìn theo và tôi cảm thấy xấu hổ. Tôi nói: “Nhưng bác sĩ của tôi là Chúa Giê-xu đang chữa bệnh cho cậu, hãy chổi dậy và đi“.
Người mẹ nói: “Không, không, nó chưa được lành“. Nhưng tôi trả lời: “Đấng Christ đang cho cậu lời hứa chữa lành, hãy chổi dậy và đến đây“. Cuối cùng cậu bé đứng dậy, cố gắng đưa ra trước một bàn chân và rồi bước thứ hai và đi vài bước nữa. Thình lình quyền năng của Đức Chúa Trời đổ xuống và cậu bắt đầu chạy, cậu chạy lên toà giảng và hoàn toàn lành bệnh. Bây giờ cậu đang đi học. Mới đây mẹ cậu đã đến với tôi, cảm ơn Đức Chúa Trời về phép lạ kỳ diệu này.
Hãy tin Đức Chúa Trời và hành động căn cứ theo lời Chúa thì bạn sẽ thấy các phép lạ. Nếu bạn không hành động theo lời Chúa đức tin của bạn sẽ chết. Đôi khi Chúa Giê-xu yêu cầu bạn hãy lăn tảng đá đi. Điều bạn có thể làm, hãy làm đi, rồi điều bạn không thể làm Chúa Giê-xu đang ở đây và làm cho bạn ngay giờ này.

Mari và Mathê đang nỗ lực với tảng đá đó không di chuyển được. Họ không thể làm cho tảng đá nhúc nhích được, nhưng với quyết tâm cao cuối cùng tảng đá đã lăn ra. Khi mùi hôi thối bay ra Đấng Christ đã đến trước họ, đứng ngay trước cửa mộ, ngợi khen Đức Chúa Trời về đức tin của họ và kêu: “Hỡi Laxarơ hãy ra!“ Và Laxarơ đã đi ra.

Bây giờ Đấng Christ đang kêu gọi bạn. Bạn đang cần chữa lành bệnh không? Bạn đang cần sự cứu rỗi không? Bạn đang cần Báp-tem bằng Thánh Linh không? Khi Laxarơ đi ra, ông đã sống lại nhưng còn bị băng bó với vải liệm. Có nhiều Cơ đốc nhân trong Hội thánh đang sống nhưng còn bị bó bởi vải liệm người chết. Nhiều người trong các bạn đang bị bó chặt bởi những áo liệm này, đó là bệnh tật, thất vọng và các thói xấu, giống như Chúa Giê-xu phán với những người đang đứng trước cửa mộ trống: “Hãy mở cửa cho người và để người đi!" Ngài đang yêu cầu bạn phải tự do khỏi ách nô lệ của bạn, nhân danh Chúa Giê-xu Christ bạn có thể được tự do.
Laxarơ đã bước ra tự do và đầy sự sống, Chúa Giê-xu này đang ở với các bạn hôm nay, Ngài không thay đổi. Đây là Chúa Giê-xu hôm qua, ngày nay và cho đến đời đời không hề thay đổi. Bạn có đang nhận biết Chúa Giê-xu của ngày nay không? Bạn có tin lời Chúa và hành động theo lời đó không? Nếu có sẽ có những phép lạ. Đây là giờ của sự vinh hiển. Đây là giờ của sự giải cứu và bạn có thể thấy Đấng Christ hằng sống được bày tỏ ra trong quyền năng và vinh hiển của Ngài.

Bạn có đang nhận biết Chúa Giê-xu của ngày nay không? Bạn có tin lời Chúa và hành động theo lời đó không? Nếu có sẽ có những phép lạ. Đây là giờ của sự vinh hiển. Đây là giờ của sự giải cứu và bạn có thể thấy Đấng Christ hằng sống được bày tỏ ra trong quyền năng và vinh hiển của Ngài.              


Bình luận  

# Quang Harvest 00:23 15-01-2016
Khi tôi đọc Kinh thánh, cho dù trí óc duy lý của tôi phản đối, nhưng lòng tôi mở ra và vươn tới. Lúc đó tôi cần một người nào đó lớn hơn là y khoa, lớn hơn là triết lý, lớn hơn là tôn giáo, lớn hơn là tình người. Tôi không tìm thấy những điều đó trong Kinh thánh nhưng tôi đã tìm thấy Chúa Giê-xu Christ, con của Đức Chúa Trời, trong thân vị con người. Ngài yêu tội nhân nhưng ghét tội lỗi. Ngài ghét bệnh tật nhưng yêu bệnh nhân. Ngài là kẻ thù của Satan nhưng Ngài yêu và giúp đỡ những người bị quỷ ám. Trong khi đọc Kinh thánh tôi đã tìm thấy Chúa Giê-xu không phải là một kẻ thù của nhân loại nhưng Ngài đã đến để tiêu diệt tội lỗi, bệnh tật và Ma quỷ. Ngài đến để giúp đỡ nhân loại. Trong Chúa Giê-xu Christ tôi đã bắt đầu thấy niềm hy vọng tươi đẹp, đặc biệt là khi tôi đọc đến chỗ Đấng Christ chết thế chỗ cho tôi trên thập tự giá. Ôi, tôi muốn được cứu rỗi biết dường bao nhưng tôi không biết phải làm thế nào.
Trả lời | Trả lời với trích dẫn | Trích dẫn

Thêm bình luận

Tìm Kiếm

Dâng Hiến Ủng Hộ Mục Vụ

Nhà Tài Trợ Cho Mục Vụ

Thống Kê Truy Cập

09729692
Hôm Nay
Hôm Qua
Tuần Này
Tuần Trước
Tháng Này
Tháng Trước
Tất Cả
17905
22532
40437
157138
433692
8527131
9729692

20-08-2019 17:51:20

Đang Trực Tuyến

Đang có 608 khách và không thành viên đang online

Đăng Ký Nhận Bản Tin!

Từ Mục Vụ Chia Sẻ Niềm Tin | Hy Vọng & Tình Yêu | www.quangharvest.com